Chiều Qua Phà Hậu Giang - Phương Mỹ Chi



Chiều qua phà Hậu Giang tiếng ai hát dạo buồn thay
Tiếng ca sầu mênh mang như khơi niềm đau năm tháng xưa
Chân nạng gỗ thấp cao kéo lề đời theo dòng nhạc đưa
Manh chiến y phai màu khúc ca nào gợi sầu khôn nguôi

Chiều qua phà Hậu Giang tiếng ai nhắc kỷ niệm xưa
Tiếng ca gợi trong tim bao nhiêu niềm đau chưa lãng quên
Nhưng người qua vẫn qua bước vô tình không hề dừng chân
Ôi xót xa trong lòng tiếng ca buồn chìm vào trong mưa

ĐK:

Hò ... hò ơi ... trời mưa cứ rơi
Ướt cả người ca lẫn cây đàn
Tất cả ngược xuôi khách thưa dần
Mà còn ngồi nghêu ngao

Hò ... ơi nào ai biết chăng
Những kẻ ngày xưa đã âm thầm
Hiến dâng cả đời trai giữa sa trường
Giờ còn lại chi đây ...

Nguồn: nhacso.net

Đàn Sáo Hậu Giang - Quốc Đại



Từ trên những rạng đông, con chim sáo nó bay ra đồng
Theo con nước đang xuôi dòng ra đồng ruộng xa.
Con chin sáo nghe trong lòng bay bổng lời ca
Hò hò hơ, hới hơi hơi hò, hò hò hơ hơ, hới hơi hò hơi.

Đời vui sáo bay gọi bầy.
Về miền Tây thăm đất Hậu Giang.
Thương câu hát để ru bao đời.
Thương cây lúa lớn nhanh theo người.
Dầm mưa dãi nắng, tưới xanh ruộng đồng.

Đời vui, nước trôi ngược dòng.
Tình phù sa tuy đục mà trong.
Trông con nước nó trôi lạng lùng.
Thương ôi chín nhánh sông quê mình.
Cần Thơ gạo trắng, nước trong là đây.

Người con gái Hậu Giang, xưa như cánh sáo bay xa làng,
Nay như những đóa sen hồng bên dòng phù sa.
Em yêu quý những con đường mang nặng những lời ca
Mùa xuân sang, sáo bay theo đàn vào mùa xuân.
Em hát vui đời vui.

Vì nhau cắn đôi hạt gạo,
Nhường cho nhau chiếc áo mặc ngày xuân.
Thương câu hát để ru bao đời.
Thương cây lúa lớn nhanh theo người.
Dầm mưa dãi nắng, tưới xanh ruộng đồng.

Đời vui, nước trôi ngược dòng.
Tình phù sa tuy đục mà trong.
Trông con nước nó trôi lạng lùng.
Thương ôi chín nhánh sông quê mình.
Cần Thơ gạo trắng, nước trong là đây

Nguồn: nhacso.net